HOME ARMY NRO NINJA
Chào mừng mọi người đến với wap của mình
2026-02-06 21:29
» Cú Pháp Đăng Ký Nick Team
» Bắn Súng Mobi Army 2.3.9
» Mạng Xã Hội Avatar 2.5.0
» Khí Phách Anh Hùng 1.6.1
» Phong Vân Truyền Kỳ v28
» Ngôi Làng Của Gió 3D 1.1.4
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
Chương 7:
- ...vị huynh đài này xin dừng bước.

Một người đứng gần đó tướng mạo cùng trang phục cũng không quá nổi bật, dáng người có phần nhỏ bé, tay chỉ về phía hắn nói.

Thiên Ý ngạc nhiên:

- Ngươi quen biết ta?

- Không, không,...tiểu đệ chỉ là rất ấn tượng với phong cách trang phục của huynh đài mà thôi.

Không hiểu sao người này tuy mới gặp nhưng cứ ngỡ quen biết đã lâu, mặc kệ. Thiên Ý mỉm cười, tay vuốt áo nói:

- Đẹp sao, ha ha trang phục của ta đương nhiên là đẹp rồi.

Hắn vừa nói vừa hít mấy hơi thật sâu, quá thơm đi a. Phải công nhận Trang phục thời đại này thật thoải mái, cứ mỗi lần hắn vuốt quanh áo lại có hương thơm tỏa ra thật là dễ chịu...

Người kia thấy vậy mỉm cười giơ giơ ngón tay cái, vị huynh đài này rất có cá tính à nha, sau đó cười nói:

- Ta tên Tiểu Tam, trông huynh đài như thế này theo ta đoán có phải từ xa mới vào Tây thành lần đầu không?

Thiên Ý kinh ngạc:

- Ồ, con mắt của ngươi rất tinh nha.

Tiểu Tam vỗ ngực:
- Đương nhiên rồi, Tiểu Tam ta nhìn người chưa bao giờ sai, chỉ cần nhìn qua dáng người cùng cử chỉ, ta biết chắc vị công tử huynh lên đây chính là để tìm chỗ "thoải mái"... Có cần Tiểu Tam ta giới thiệu cho không?

Thoải mái? Chắc là chỗ nào đấy vui chơi thôi, hắn nghĩ thầm. Thiên Ý mỉm cười:

- Được được... À, cho ta tiện hỏi ngươi có biết quá khứ trước kia của nơi này không, đại khái tầm khoảng một ngàn năm trước.

Tiểu Tam lắc đầu, vị huynh đài này có phần kì lạ, vào đây để "thoải mái" sao lại hỏi mấy cái vấn đề này. Tiểu Tam nói:

- Một ngàn năm trước? Không rõ lắm, ta cũng chỉ biết một vài sự kiện trong khoảng hai trăm năm trở lại đây thôi.

Thiên Ý suy nghĩ một chút, cũng phải, một ngàn năm với người khác có vẻ như quá xa xôi, nhưng với hắn cũng chỉ ngày hôm qua mà thôi, hắn nói:

- Hừmm...vậy ngươi đã nghe qua cái tên Thiên gia hay Mộc gia bao giờ chưa?
Tiểu Tam suy tư:

- Thiên gia, Mộc gia?...Chờ chút, hình như ta đã nghe qua đâu đó rồi thì phải...

- Đúng rồi, rất lâu trước đây, theo ta được biết không lầm đại khái cách đây khoảng ba trăm năm, khi đó đứng đầu Tây thành là ba gia tộc lớn gồm Thiên gia, Mộc gia cùng Bạch gia. Nhưng không hiểu thế nào, cả ba gia tộc lại cùng nhau rời đi, sau mội đêm liền biến mất, có người nói là do đắc tội thế lực lớn, có người nói cả ba nhà có ý đồ mưu phản nên phải rời đi... ta cũng không được rõ lắm...

Thiên Ý trầm ngâm suy tư, hắn nhất định phải tìm thấy Thiên gia để bái tế linh bài cha mẹ.

Nhắc đến Mộc gia, một cái tên bất ngờ xuất hiện trong đầu hắn.

Thanh Vân, đây chính là vị hôn thê năm đó của hắn, hai người tuy gặp nhau không nhiều nhưng hắn có rất nhiều hảo cảm đối với nàng, chỉ là hắn năm đó bị người hãm hại...Vương Bá!

Không nghĩ mấy vấn đề này nữa, hắn hỏi qua Tiểu Tam về các nơi trong thành...

Nói xong, Thiên Ý ném cho Tiểu Tam mấy đồng rồi bước đi.

Theo lời của Tiểu Tam vừa rồi, mọi thứ trong thành tựa so với trước kia cũng không có gì thay đổi qua nhiều, từ con đường cho tới nhà cửa...có chăng thay đổi lớn nhất đối với hắn cũng chính là con người nơi đây, không còn một ai thân thuộc.

Thiên Ý dừng bước, ánh mắt cùng thân hình hướng về một phía.

Phải rồi, đây chính là cánh cổng Thiên gia, nó vẫn ở đó không khác biệt so với ngày nào.

"Bất chợt cánh cửa bật mở, giọng nói vang lên:

- Thiếu chủ đã về.

- Thiên Ý con đã về...

Người bước ra ôm chầm hắn vào lòng, bà chính là mẫu thân của hắn, đang nhìn hắn bằng ánh mắt yêu thương cùng nụ cười ấm áp..."

Hắn mỉm cười quay đầu bước đi, ý thức theo đó chậm dãi chìm trong những kí ức đẹp.

Rất lâu sau bước chân dừng lại, Thiên Ý ồ lên một tiếng.

Thật sự hắn không thể ngờ võ đài năm xưa vẫn còn. Càng làm hắn kinh ngạc là trên đó còn đang diễn ra một trận tỉ thí kịch liệt, không khí có phần căng thẳng, xung quanh phải tới mấy trăm người đang đứng xem.

Thiên Ý tiến tới chen lấn vào đám đông.

Qua việc hỏi, hắn mới biết được thật trùng hợp, hôm nay chính là ngày diễn ra đại hội luận võ.

Thiên Ý mỉm cười, đại hội luận võ sao. Nhớ ngày này năm đó, hắn cũng thi đấu trên võ đài này, về kết quả đương nhiên ai cũng biết rồi...

Đúng lúc này, âm thanh quen thuộc vang lên trong đầu hắn:

- Đây gọi là luận võ của phàm nhân các ngươi sao, ta nhìn chả khác gì đám trẻ con đang múa may cả...

Mẹ nó, Thiên Ý chửi rủa, cái tên này cứ thích xuất hiện bất ngờ làm hắn giật mình mấy phen, mà y rằng vừa xuất hiện phải thêm vài câu làm hắn ngứa ngáy.

- Ê, đừng bảo ngươi vẫn thích dùng cái võ công mèo cào này nhé!

- Mẹ n*, chả lẽ ngươi không chọc ta không được sao.

Đại Hắc cuời:

- Hắc hắc, tính cũ khó bỏ...

Thiên Ý đứng một lúc rồi rời khỏi đám đông, mục đích thật sự của hắn đến đây không phải là xem đấu võ...

Hắn tìm tới một tửu quán, bây giờ cũng đã gần trưa nên có chút đói, đã rất lâu rồi hắn chưa được ăn qua thức ăn phàm tục.



Thứ đầu tiên hắn gọi là rượu sau đó mới tới thức ăn. Thực ra từ nhỏ đến giờ hắn cũng chưa từng nếm thử rượu qua bao giờ, nhân tiện bản thân có chút khát nên hắn gọi thử xem thế nào.

Kết quả thì đoán trước được rồi, mùi vị đối với người lần đầu tiên uống đương nhiên chả ngon tí nào, vừa cay lại vừa đắng.

Lúc này một tiếng thở dài vang lên:

- Haiz, ngươi đúng thật biết cách đánh lừa người khác, ngay cả ta chung sống bao nhiêu năm cũng bị lừa rồi... Thật không thể ngờ nhìn qua tiểu tử ngươi như vậy mà lại không biết uống rượu, ha ha ha...

Thiên Ý cũng chả quan tâm, hắn cắm cúi đầu vào ăn cho bù nỗi thỏa thích, dường như Đại Hắc châm chọc nhiều cũng thành quen rồi.

Hắn xoa xoa cái bụng ợ ra một hơi, thật thoải mái, tuy mùi vị thức ăn không được như hắn tưởng tưởng nhưng cũng khiến hắn no nê một trận.

Đúng lúc này tiếng nói của Đại Hắc vang lên:

- Ngươi ăn xong chưa? Xong rồi thì dừng lại một chút.

Thiên Ý cười cười:

- Ha ha...sao, không phải thấy ta ăn ngon quá nên cũng muốn nếm thử?

- Xùy...ai thèm ăn mấy thứ tạp nham đó. Được rồi, ngươi ngồi đó thử quan sát xung quanh một lượt cho ta.

Hắn nhìn quanh một lượt rồi nói:

- Hừm, ta thấy trang trí cũng đẹp, nói chung xung quanh tửu quán này khá là được.

- Không, ý ta là ngươi thử quan sát xem trong này có những ai. Hắc hắc, sẽ có một vài người đặc biệt đấy...

Người sao, hắn nhìn quanh đây một lượt, một lúc lâu sau nói:

- Theo ta thấy trong tửu quán này, gây chú ý nhất cũng chỉ có năm người, bốm nam một nữ. Ba người trung niên ngồi góc trái, có vẻ như cùng một nhóm thì phải. Đám này không có ý tốt, ánh mắt thi thoảng nhìn về thiếu nữ mang mạn che mặt ngồi phía bên kia.
Người thứ tư cũng chính thiếu nữ che mặt trang phục xanh ngồi ở phía bên đó, bên người đeo một thanh lam sắc trường kiếm, trên bàn không gọi bất kì thứ gì, mà sao ta cảm giác cứ thấy nàng ta có điểm gì đó quen quen
- Người cuối cùng ta cho là bí ẩn nhất chính là nam nhân y phục trắng ngồi một mình kia, quanh người không có gì, thứ duy nhất trên bàn chỉ là một vò rượu, y chỉ ngồi đó nhắm mắt suy nghĩ không nói gì...

Đại Hắc lúc này nói:

- Được rồi ta hỏi tiếp, vậy ngày hôm nay ngươi thấy có gì khác thường không, bất kì một cảm giác khác khác lạ nào.

Khác thường? Thiên Ý nhớ lại tất cả mọi thứ xảy ra từ lúc bước chân vào thành cho tới bây giờ, sau một lúc hắn nói:

- Ta vẫn thấy bình thường...hừm, hình như...vừa nãy ta đi thi thoảng có cảm giác ai đó nhìn sau lưng thì phải, nhưng lúc quay ra lại không thấy. Từ lúc bước chân vào tửu quán này, cái cảm giác đó liền biến mất.

Hắn hiểu ra:

- Không lẽ có người theo dõi ta...

- Đúng vậy.

Đại hắc nói tiếp:

- Theo ta đoán, người theo dõi ngươi cũng đang ở trong này, cụ thể chính là một trong năm người kia...

Thiên Ý lộ rõ ngạc nhiên trên ánh mắt:


- Sao ngươi lại biết?


Đại Hắc cười cợt:

- Ngươi cho ta là ai, hắc hắc...có muốn mạo hiểm một phen không...

 

Thiên Ý nghi hoặc:


- Ngươi lại có chủ ý gì?


- Hứng thú rồi sao, hắc hắc nghe cho kĩ đây...


Hắn khẽ a một tiếng, cái tên trong người không hổ là lão quái vạn năm, độc, quá độc!


Đưa tay vuốt râu khẽ nhếch mép, ánh mắt mưu mô lướt qua phía năm người, hắn ngồi dậy, bước chân điềm đạm tiến ra khỏi cửa.


Ngay lúc hắn đi, năm người không tự chủ cùng hướng mắt về một phía.


Thiên Ý hướng tới cổng thành, cước bộ linh hoạt nhanh như gió, người bên đường chỉ thấy một bóng xanh thân ảnh nhẹ nhàng lướt qua.


Chưa đầy phần tư canh giờ, hắn đã dừng chân đứng dưới cổng thành.


Bước qua cổng thành ngoái lại, trong lòng có một chút mất mát, trở về chưa được bao lâu thì phải rời đi, trong lòng thầm nhủ nhất định sớm ngày tìm thấy Thiên gia...


Cước bộ vừa đặt trên một khoảng đất trống liền dừng lại, Thiên Ý khuôn mặt cùng ánh mắt hiện rõ nét giảo hoạt, hắn hét lớn:


- Theo ta cũng được một chặng đường dài, các hạ không lẽ vẫn muốn tiếp tục như vậy sao, chi bằng ra đây cùng ta kết giao bằng hữu ?



chương trước <-
chương sau ->
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ WAP